Tôi Đã Tìm Ra Đam Mê Của Mình Như Thế Nào ?

TÔI ĐÃ TÌM RA ĐAM MÊ CỦA MÌNH NHƯ THẾ NÀO ?

 Năm  2010 bố tôi vào thăm tôi khi tôi đang làm công nhân cho một nhà máy dệt sợi tại khu công nghiệp mỹ phước 1, tỉnh Bình Dương, lý do bố tôi phải vào tận nơi thăm tôi là vì 4 năm liên tục từ khi tôi xa quê tôi không về thăm nhà, bạn biết tại sao không vì tôi không có tiền và cũng chẳng có thời gian để mà đi lại. khi tôi làm công nhân tôi rất cần và yêu công việc đó, nhớ nhé rất cần và yêu công việc đó không phải vì đam mê nhưng vì cơm áo gạo tiền và sự ổn định.Tôi có 2 người em trai đều học rất giỏi họ đậu vào những trường đại học khá danh giá như trường đại học Y Thái Bình, còn tôi thì rớt đại học khi thi vào năm 2006. sau gần 2 năm gì đó từ khi rớt đại học tôi thèm khát việc được mọi người xem mình là sinh viên nên tôi quyết định đăng ký học đại học từ xa Đà Nẵng có cơ sở ở quận 10 thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc đời xem như bước sang một trang mới, tôi bắt đầu không hỗ trợ được gì cho gia đình nữa. thế là bố mẹ già yếu phải oằn mình để gòng gánh lo cho 2 người em. Chẳng còn chút hi vọng gì từ sự giúp đỡ của tôi, trái ngược hoàn toàn vì lúc ấy tôi được kỳ vọng là người hỗ trợ đắc lực nhất cho tới lúc này, chí ít khi đó tôi cũng là người có thu nhập cao nhất nhà, khoảng 1,2 triệu/ tháng ( lương cơ bản tôi được trả là 900k còn lương tối thiểu nhà nước áp dụng cho vùng đó là 840k, thu nhập 1,2 triệu là đã bao gồm phụ cấp chuyên cần 100k và tăng ca làm thêm ), tôi đã tự ném mình ra khỏi giới hạn khi đăng ký học tận Q10,TP HCM, còn công việc ở mãi bình dương cách nhau hơn 50km, bạn thấy bình thường nhưng không bình thường chút nào vì tôi phải đi học bằng xe buys và tận dụng thời gian tới mức tối đa chứ không thoải mái để mà đi lại vì tôi làm việc theo ca ( làm 3 ca : sáng ( 6h -14h ), chiều ( 14h -22h ), tối (22h – 6h sáng ) và chuyển ca liên tục tức xoay vòng 1 tuần 1 lần, đương nhiên việc xin nghỉ rất khó khăn vì làm theo dây chuyền. công ty tôi thường làm tới 29 tết mới được nghỉ và ngày mùng 4 tết đã phải hoạt động trở lại. tôi đã tận dụng hết toàn bộ 12 ngày phép năm cho những trường hợp bât đắc dĩ khi đi học, chẳng còn ngày nào để cuối năm được ghi tên mình vào danh sách về quê cả, đối với nhiều người có phép còn chẳng được về nữa là tôi, công ty xem xét và chỉ cho 1 số lượng nhỏ được về còn lại phải ở lại bảo đảm hoạt động cho công ty. bạn thắc mắc có khó khăn đến thế không? Thú thật khó hơn thế nhiều vì đây là công ty nhật bản văn hóa của họ là kỷ luật, trách nhiệm đặt lên hàng đầu. có thời gian tôi sẽ chia sẻ kỹ hơn.

Nhắc lại chuyện bố tôi vào thăm khi thằng con quá lâu không về nhà, ngã rẽ xuất hiện trong đầu tôi khi tôi chia sẻ về giấc mơ triệu phú đôla với bố mình, bố tôi cười và cho tôi một gáo nước lạnh khiến tôi bừng tỉnh, TÔI KHÔNG THỂ NÀO THÀNH TRIỆU PHÚ NẾU CỨ LÀM CÔNG NHÂN ? đây là sự thật không thể thay đổi? tại sao tôi còn làm, vì phải làm để sống? phải làm để có tiền đóng học phí? Và bố tôi đã cho tôi những câu hỏi khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều cũng chính vì đó khiến tôi quyết định nghỉ việc, ông khuyên tôi nghỉ việc khi vào ký túc xá công ty thăm tôi để chứng kiến cảnh sống như một cỗ máy, tôi đang tồn tại, không phải đang sống, ông khuyên tôi nghỉ khi chứng kiến tôi đi làm phải bịt 3 cái khẩu trang 1 lúc và đeo nút chống ồn vào tai do môi trường làm việc quá ồn và bụi ( nhà máy dệt sợi từ bông mà ) nhưng nghỉ để làm gì thì ông chưa nghĩ ra nhưng ông gợi ý còn nhiều việc khác tôi có thể làm để kiếm sống, phụ hồ chẳng hạn dù sao cũng đỡ độc hại và ô nhiễm hơn, thời gian có khi còn tự do hơn. Bố tôi rất quyết tâm khuyên tôi nghỉ, cộng với sự gợi ý của ông và sự chán ngán của tôi khi đã sống như 1 cái máy gần 4 năm trời mà không nhìn thấy tương lai. Quả thật tôi đã nghỉ sau đó ít lâu khi không biết nghỉ sẽ làm gì và đi về đâu, đó là lý do khiến cho thời gian sau đó tôi lưu lạc và trải qua khoảng 4 công việc khác nhau và lạc vào bất động sản, tôi đã đi làm phụ hồ đúng như những gì dự đoán, tôi là người phụ hồ để xây lên một khu đô thị rất đẹp ( ECOLAKE BÌNH DƯƠNG ) Khác hoàn toàn với những người phụ hồ khác, tôi ước ao mình sẽ là chủ sở hữu những căn biệt thự đó vào tương lai không xa, tôi còn bị một số đồng nghiệp chế nhạo vì họ nói nó rất đắt, nhiều tỷ đó?? chúng tôi thấy số tiền tỷ là một thế giới không tưởng vì tôi đang được trả công 100k/ ngày, tôi còn nhớ chúng tôi còn phân lịch để mua nước đá, chỉ là 2 hay 3k gì đó nhưng nhớ rất dai, khó lòng mà quên hay lẩn trốn được nhé! Tôi đã nghỉ một thời gian sau đó vì công việc rất bấp bênh, ngày mưa thì chúng tôi không có công, tiếp xúc với sơn thì mũi tôi tuôn ra máu ( tôi không chịu được mùi sơn vì bị viêm xoang do làm ở nhà máy dệt quá lâu trong môi trường bụi ) tôi lại lưu lạc sau đó đi bán bao cao su cho một shop bao cao su trên quốc lộ 13 bình dương. sau đó xin đi làm nhân viên kinh doanh cho bánh kẹo, còn bị cả đa cấp dụ dỗ… đến một ngày tôi bị cuốn hút và như tìm thấy lối thoát trong cuộc sống tăm tối khi đọc được một cái thông báo tuyển dụng của công ty địa ốc kim oanh, tôi chẳng nhớ rõ yêu cầu của họ chỉ biết cái thông báo đó ghi thu nhập có thể lên tới 50 triệu/ tháng. Tôi như thấy ánh sáng từ đường hầm tăm tối vậy, mặc dù vẫn chưa rõ đường đi là như thế nào cả và bạn không biết tôi đã hi vọng và mơ ước thế nào đâu, phải nói là một niềm tin kinh khủng khi tôi không ngủ được vì con số 50 triệu/ tháng cứ hiện ra trong đầu tôi, đó là lý do sau đó mấy ngày tôi đã đi nộp đơn xin vào đó. Khi đó tôi mới đọc kỹ bảng thông báo yêu cầu tốt nghiệp từ cao đẳng trở lên,( lúc đó tôi mới có bằng tốt nghiệp hết 12 ). tôi chần chừ lắm nhưng vẫn nộp và cầu trời khấn phật được duyệt để được phỏng vấn. sau khi phỏng vấn 3 vòng tôi được cho ra về, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được gặp những con người mà tôi nghĩ rằng chỉ thấy trong phim, họ mặc những bộ com lê và đeo ca vat, giày đen bóng loáng, tôi chưa bao giờ tiếp xúc và làm việc trực tiếp với những người đó cả…. bạn cũng không tin nổi tôi đã vui sướng thế nào khi được gọi đi làm đâu, có lẽ chẳng tiền bạc nào mua được. khi đó tôi đang đi lấy hoa tại chợ đầu mối thủ đức sau khi đã cầm xe máy của một người bạn lấy số tiền để làm vốn mua hoa về bán ngày 8 tháng 3 năm 2011. Tôi nhận được điện thoại gọi đi làm vì phỏng vấn đạt. tôi đã vỡ òa trong sung sướng và còn hỏi đi hỏi lại là có đúng không, rồi còn cảm ơn chị nhân sự  ríu rít. Tôi bắt đầu vào công việc môi giới như thế đấy, rất đặc biệt phải không? Tôi không tìm công việc để lấp chỗ trống hay chỉ để cho có công việc. Mà tôi đang tìm kiếm con đường trở thành triệu phú, tôi đã đúng và yêu bất động sản. tôi có thể thức suốt đêm để tìm hiểu về nó, có thể chang nắng cả ngày để ngắm nghía các dự án... và tôi hiểu tôi đã tìm ra đam mê. 

cảm ơn bố đã cho một gáo nước lạnh để con bắt đầu tìm kiếm

cảm ơn công ty kim oanh đã cho tôi một khởi đầu tuyệt vời cùng bất động sản

cảm ơn công ty đất nguồn đã cho tôi cơ hội để phát triển và gây dựng

cảm ơn bất động sản đã cho tôi được làm việc thực sự.

tôi đam mê và yêu bất động sản. bạn đam mê và yêu điều gì ? bạn sẽ kiếm tiền từ thứ ấy, có thể ban đầu rất khó khăn nhưng đừng nản chí. 

Phạm Hữu Hùng

 

 

 

Các tin liên quan